Cases Reports
Highlighted Cases
Media Alert

Violations in China
Murder and Execution
Torture
Violence Leading to Disabilities
Violence against Women
Psychiatric Torture
Enslavement
Persecution of Families
Violence against Persons with Disabilies
Right to Education
Violence against Foreign Citizens

Cases
Death
Torture
Psychiatric Torture
Religious Intolerance
Freedom of Expression
Arbitrary Detention
Violence Against Children
Violence Against Families
Violence Against Women
Human Rights Defender
Right to Health
Right to Education
Independent Judges and Lawyers
Disappearance

China Reports
Labor Camps
Cases By Province

Refugees
Deprived CitizenShip
Internally Displaced ( IDP )

Publications
Falun Gong Reports
United Nations Reports
Human Rights Reports

Resources
Falun Info. Center
Justice for Falun Gong
Friends of Falun Gong
WOIPFG
United Nations
Home
Số 30: Thế giới có nên tẩy chay Thế vận hội Olympics tN  
Print  E-mail 
Newsletter của Nhóm hoạt động nhân quyền v́ Pháp Luân Công, Số 30

Thế giới có nên tẩy chay Thế vận hội Olympics tại Bắc Kinh?

Bản trên Internet tại đây.
Bản PDF tại đây.

Nếu quư vị không muốn nhận tờ newsletter này, xin rút đăng kư tại đây.

Ngày 3 tháng Tám, dân biểu Dana Rohrabacher, đại biểu hạng nhất Tiểu ban Quốc hội về Quan hệ Quốc tế phụ trách Các tổ chức Quốc tế, Nhân quyền, và Quan sát đă đệ tŕnh Nghị Quyết tẩy chay Thế vận hội Olympic mùa hè 2008 dự kiến tổ chức tại Bắc Kinh.

Ông diễn giải: “Thế vận hội Olympics là đại biểu của những ǵ cao thượng nhất, trong khi đó chế độ Bắc Kinh là đại biểu của những ǵ trái ngược lại. Ngọn đuốc vốn là đèn hiệu chiếu sáng cho sự khát vọng cao đẹp nhất của thế giới; vậy nên, quả là một việc báng bổ khi cho phép một chế độ chính trị vi phạm nhân quyền thậm tệ nhất thế giới đăng cai ngọn đuốc này.”

Chị Wei Fengju, chỉ v́ tập luyện Pháp Luân Công, nên đă bị hành hạ đến gần chết ở trại cưỡng bức lao động Heizuizi. Sau đó v́ không thể phục hồi, chị đă qua đời ngày 11-7-2007.

Ngày 28-3-2007, nữ nghệ sỹ Mia Farrow, sứ giả của thiện tâm cho Quỹ trẻ em Liên Hiệp Quốc, đă lôi cuốn sự quan tâm của toàn thế giới về vấn đề Thế vận hội Oympics Bắc Kinh khi bà và con trai Ronan viết một bài cho Wall Street Journal [1]. Trong đó bà Farrow mở ra một phong trào gọi thế vận hội Olympics 2008 là “Olympics diệt chủng”. Những lời thẳng thắn của bà đă mở ra cho thế giới lên tiếng và giật ḿnh tỉnh ngộ trước sự bạo tàn sinh sôi từ lâu trong chế độ Cộng sản Trung Quốc, trước những vi phạm trắng trợn và hoàn toàn phủ nhận những giá trị cộng đồng về nhân quyền.

Chế độ Trung Quốc không chỉ đang tiếp tay cho Thảm sát Diệt chủng Darfur [2]. Tám năm nay, nó đang t́m mọi cách nhằm diệt trừ Pháp Luân Công, vốn được ước lượng có khoảng 70 triệu người theo tập tại Trung Quốc vào 1999. Nó cũng đàn áp những người ủng hộ dân chủ, luật sư ủng hộ dân chủ, người bảo vệ nhân quyền, những nhà lănh đạo tôn giáo, những phóng viên, những công đoàn thương mai, nhà tu Phật giáo Tây tạng, người Uighurs, những nhà thờ mà nó gán nhăn “ngoài ṿng pháp luật”, và những nhà bất đồng chính kiến.

Năm 2004, Asma Jahangir, Đặc phái viên về những vấn đề xử án ngoài pháp lư của Liên Hiệp Quốc, đă công bố: “Đặc phái viên vẫn liên tục nhận cảnh báo về những cái chết trong khi bị giam cầm ở Trung Quốc. Nhiều báo cáo mô tả hoàn cảnh kinh khủng mà người bị giam cầm phải chịu đựng, trong đó có rất nhiều học viên Pháp Luân Công, và họ đă chết v́ ngược đăi, v́ không được chăm sóc y tế. Sự bạo tàn ấy vượt xa khỏi khả năng mô tả bằng lời.”

Sau khi đặc phái viên Liên Hiệp Quốc về vấn đề Tra tấn, ông Manfred Nowak, hoàn tất nhiệm vụ điều tra sự thật ở Trung Quốc, đă có công bố báo chí ngày 2-12-2005, trong đó liệt kê chi tiết một số trường hợp tra tấn do chế độ Cộng sản Trung Quốc cưỡng đặt lên những nạn nhân của nó. Danh sách thủ đoạn tra tấn là quá dài và vượt khỏi phạm vi của bài này, nhưng có thể thấy những thủ đoạn thường xuyên là sốc điện, đốt bằng thuốc lá, đánh đập do cai ngục khuyến khích, nhấn ch́m vào nước thải, bắt chịu nóng lạnh, cấm ngủ, bắt nhịn đói nhịn khát. Báo cáo của ông Nowak năm 2005 ở đây.

Tháng 3-2006, ông Nowak đă báo cáo rằng 66% nạn nhân của nạn tra tấn ở các nơi giam cầm Trung Quốc là học viên Pháp Luân Công.

Khi anh Zhang Xiaohong, 29 tuổi, chết sau khi chịu đựng đủ thứ tra tấn liên tục, anh chỉ c̣n 32 kg (70 lbs)

Đảng cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) cũng được biết đến bởi những thủ đoạn mà nó cưỡng chế lên nạn nhân của ḿnh: tẩy năo cưỡng bức, cảnh sát hiếp dâm nạn nhân trong trại giam, mổ cướp tạng khi cần tạng để bán khiến nạn nhân chết, mục đích là có tạng tươi sống bán kiếm lời.

Ngày 20-3-2007, ông Nowak tiếp tục đưa ra một bản tường tŕnh chi tiết hơn nữa về vấn đề mổ cướp tạng các học viên Pháp Luân Công ở Trung Quốc. Trong đó có đoạn viết: “Mổ cướp tạng đang nhắm đến một số lượng rất lớn các học viên Pháp Luân Công trên diện rộng, tại nhiều địa điểm khác nhau, mục đích là tạo nguồn cấp tạng cho hoạt động cấy ghép tạng”.

Theo Tổ chức Ân xá Quôc tế Amnesty International, Trung Quốc vẫn tiếp tục giam cầm hàng ngh́n tù chính trị mà không cần qua xét xử đúng luật, và số tử h́nh ở Trung Quốc chiếm 80% trên toàn thế giới tính theo những trường hợp có hồ sơ lưu.

Tổng hợp tất cả những báo cáo như vậy, ngày 3-8-2007, dân biểu Rohrabacher đă đệ tŕnh Quyết nghị 610 [3]. Tên quyết nghị này là lấy theo “tên” của “Pḥng 610” ở Trung Quốc, một cơ quan do cựu lănh đạo đảng Trung Quốc là Giang Trạch Dân lập ra chuyên trách đàn áp Pháp Luân Công, cơ quan có quyền lực tuyệt đối vượt khỏi mọi cấp chính phủ và pháp luật.

Nghị quyết 610 do ông Rohrabacher đệ tŕnh nêu rơ: “Quốc hội cần thấy rằng Nhà nước Hoa Kỳ nên có những bước đi tức thời nhằm tẩy chay Thế vận hội Mùa hè Olympics 2008 ở Bắc Kinh, trừ phi Nước cộng hoà Nhân đân Trung Hoa chấm dứt mọi ngược đăi vi phạm nhân quyền nghiêm trọng nhắm vào người dân của ḿnh, và chấm dứt hỗ trợ những chế độ vi phạm nhân quyền như Sudan, Burma, Bắc Triều Tiên, chấm dứt tiếp tay những chế độ này chống lại người dân chính ḿnh”.

Rohrabacher tuyên bố: “Năm 1936, việc Đức Quốc Xă đăng cai Thế vận hội Olympics đă được Hit-le xử dụng như một nền tảng cho tuyên truyền phát-xít của ḿnh. Bấy giờ, ủng hộ tổ chức Thế vận hội Olympics ở Đức là sai lầm. Và ngày nay, Hoa Kỳ cũng sẽ sai lầm nếu ủng hộ một sự kiện tương tự được tổ chức bởi một chế độ giống như phát-xít vào năm 2008”.

Đảng cộng sản Trung Quốc đă từng không được chấp thuận đăng cai Thế vận hội Olympics 2000 v́ vi phạm nghiêm trọng nhân quyền. Nhận ra vấn đề ấy, chế độ Trung Cộng đă hứa hẹn mọi cách rằng sẽ cải thiện vấn đề nhân quyền [4] để đạt mục đích được phép đăng cai Thế vận hội Olympics 2008. Nhưng những báo cáo thời gian qua cho thấy rằng tất cả chỉ là những lời hứa hẹn suông. Vấn đề nhân quyền ở Trung Quốc không hề cải thiện, mà trái lại đang trở nên tệ hại hơn nữa.

Trung Quốc hô hào khẩu hiệu “một thế giới, một ước mơ” cho Thế vận hội Olympics 2008. Ai trong chúng ta chia sẻ ước mơ đó: một thế giới tự do tồn tại song song với một thế giới của Cộng sản Trung Quốc chà đạp nhân quyền?

Chúng tôi đề nghị quư vị hăy đọc Nghị quyết mà dân biểu Rohrabacher đệ tŕnh, và liên lạc với quan chức vùng sở tại quốc gia của bạn. Hăy đề nghị họ thực thi trong phạm vi trách nhiệm của ḿnh sao cho tội ác chống lại nhân loại của chế độ Trung Quốc được chấm dứt sớm nhất.

Ước mơ của chúng ta là một thế giới không có nạn tẩy năo, phong toả thông tin. Mỗi người chúng ta hăy thực thi trong phần nhỏ bé của ḿnh để h́nh thành thế giới đó.


[1] The "Genocide Olympics" tác giả: Ronan Farrow và Mia Farrow
[2] Ibid
[3] Để đọc toàn văn: http://www.consciencefoundation.org/index.php?option=com_content&task=view&id=89&Itemid=121
[4] Liu Jingmin, phó chủ tịch đăng cai Thế vận hội Olympics, đă hứa hẹn như vậy vào tháng 4-2001: “Cho phép Bắc Kinh đăng cai Thế vận hội Olympics, là trợ giúp việc nâng cao nhân quyền”.



“HĂY LỰA CHỌN. Im lặng là trợ giúp cho kẻ ác, không phải cho nạn nhân. Im lặng là ủng hộ kẻ đàn áp, nhứ không phải người bị nạn.”

“Có những lúc chúng ta phải can thiệp. Khi sinh mạng con người bị đe doạ, khi phẩm giá con người bị chà đạp, th́ biên giới quốc gia cũng không nên là hàng rào ngăn cản. Ở đâu con người bị đàn áp chỉ v́ nhân chủng, tín ngưỡng, hặc chính kiến, th́ ở đó –ngay lập tức– cần phải là trung tâm của thế giới”.

Eli Wiesel, một người sống sót sau nạn diệt cũng Holocaust, đoạt giải Nobel hoà b́nh 1986, huy chương vàng Congressional Gold Medal, và là tác giả trên 40 cuốn sách.


“Chúng ta đang được chứng kiến ác mộng Xta-lin tái diễn ngay ở thế kỷ 21 này. Hàng trăm, có thể là hàng ngh́n, cái chết do tra tấn, hàng chục ngh́n người bị tống giam không cần qua xét xử theo luật, bị giam trong nhà tù, trong trại cải tạo, ở bệnh viện tâm thần và phải chịu đựng các loại cực h́nh như cưỡng bức ăn, tẩy năo,... và rồi gần đây chúng ta được nghe những báo cáo về chính sách mọi rợ mổ cướp tạng tại Trung Quốc. Trung Quốc công khai mua bán tạng. Chính Bộ Y tế Trung Quốc, năm 1993 từng công bố 65000 ca mổ ghép tạng được thực hiện tại Trung Quốc...”
Hon. Chris Smith, Hội đồng đối ngoại, dân biểu Quốc Hội Hoa Kỳ, ngày 19-4-2006.
http://www.foreignaffairs.house.gov/archives/109/27067.pdf


“Khi World Cup đang cử hành tại Đức, th́ bên kia trái đất, Bắc Kinh đang sửa soạn cho Olympics 2008. Nhưng tôi được biết qua những người đă từng bị giam ngục ở Trung Quốc, th́ thế giới văn minh phải tẩy chay Trung Quốc...”
Edward McMillan-Scott, phó chủ tịch Quốc hội Châu Âu, 13-6-2006, thư mở, công bố trên tờ Yorkshire Post Today.
http://www.yorkshiretoday.co.uk/ViewArticle2.aspx?SectionID=97&ArticleID=1560709


“Trung Quốc hôm nay tệ hại hơn Trung Quốc hôm qua, tệ hại hơn Trung Quốc năm ngoái, và tệ hại hơn Trung Quốc thập kỷ trước. Trung Quốc không tiến bộ, mà đang thoái lùi. Nhiều bạo lực hơn, nhiều đàn áp hơn, nhiều áp chế tự do dân chủ hơn, nhiều hơn so với khi chúng ta bắt đầu mở cửa nhập khẩu tự do hàng hoá của Trung Quốc”.

“... mặc dù đă thực thi bao hành động đáng ghê tởm, nhưng Trung Quốc vẫn được đăng cai Thế vận hội Olympics 2008. Thế vận hội Olympics là sự kiện để “nâng cao giá trị mang tính giáo dục bằng những tấm gương sáng để cổ vũ những nguyên lư đạo đức nền tảng”, như nó được tuyên bố như vậy. Tư cách của Trung Quốc có xứng làm “tấm gương” cho thế giới hay không? Có phải là “nguyên lư đạo đức nền tảng” mà các dân tộc đều muốn noi theo hay không?”

“Hoa Kỳ nhất định phải là một trong những quốc gia đứng lên để bênh vực cho những quyền cơ bản của con người. Hoa Kỳ phải lên tiếng cho những con người đang bị bịt miệng không thể lên tiếng cho bản thân họ, những người hàng ngày đang phải chịu đàn áp chỉ v́ tín ngưỡng hay chính kiến của ḿnh. Chính sách ngoại giao của chúng ta phải là một chính sách ủng hộ nhân quyền và tự do. Quyết không thể là một chính sách vào hùa với những kẻ độc tài bạo chúa đang đàn áp những người dân nơi họ”.
Dân biểu Frank Wolf trên sàn Quốc hội, 16-7-2007
http://wolf.house.gov/index.cfm?sectionid=34&parentid=6§iontree=6,34&itemid=961


Những báo cáo của Liên Hiệp Quốc về mổ cướp tạng ở Trung Quốc

http://www.falunhr.org/reports/UN2007/UN-07-Organ.pdf


Để kư ủng hộ trực tuyến:

http://www.falunhr.org/te/index.php?signature=1&lang=viet


Thông tin thêm

Pháp Luân Công là ǵ?
Tại sao Trung Quốc đàn áp Pháp Luân Công?
T́nh h́nh hiện nay của cuộc đàn áp ở Trung Quốc
Đọc tất cả các bài newsletter

Nhóm hoạt động Nhân quyền cho Pháp Luân Công
9974 Scripps Ranch Blvd. #228, San Diego, California, 92131, United States
Điện Thoại: 619-280-5177, Fax: 619-280-4931, E-mail: vietnam@falunhr.org


     
    ©2003-2007 Falun Gong Human Rights Working Group, All Rights Reserved